Văn hoá 

Thứ Năm, 03/11/2011 14:03 | In trang nàyIn bài viết

Họa sĩ Bùi Thanh Tâm: Tôi vẽ về "những người điên"

(TT&VH) - Như lời hẹn từ một năm trước sau triển lãm Mona Lisa, họa sĩ trẻ Bùi Thanh Tâm sẽ trở lại cùng với những tác phẩm mới nhất của mình. Triển lãm lần này là sự hợp tác giữa anh và họa sĩ Vũ Đình Tuấn. Đó là một sự kết hợp thú vị cùng cái tên độc đáo: Chào anh Tuấn - Chào anh Tâm (từ ngày 3/11 đến ngày 10/11/2011 tại Viet Art Centre, 42 Yết Kiêu, Hà Nội).

TT&VH có cuộc trò chuyện ngắn với họa sĩ Bùi Thanh Tâm.



* Anh có thể giải thích về cái tên Chào anh Tuấn - Chào anh Tâm? Tại sao lại có sự kết hợp này?

- Chúng tôi chọn cái tên như vậy vừa đơn giản như một lời chào hỏi thông thường, vừa thể hiện sự yêu mến của chúng tôi với nghệ thuật của nhau. Anh Vũ Đình Tuấn vốn là thầy giáo bộ môn khắc gỗ của tôi ở trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam. Sau này, trong triển lãm Mona Lisa, anh Tuấn đã đề cập đến việc bày chung tác phẩm với nhau. Thế là một năm sau, chúng tôi tổ chức triển lãm này.
 
* Nhiều người cho rằng tranh của anh mang hơi hướng tranh đương đại Trung Quốc, điều đó có đúng không?

 - Các nhân vật của tôi vẫn là cách điệu từ hình tượng rối nước dân gian và mang nụ cười của kẻ điên. Ý tưởng các tác phẩm trước đây xuất phát từ việc gặp gỡ tình cờ của tôi với một ông “đại gia” đã hóa điên - một kẻ điên nhưng rất hiểu biết về cuộc đời.

Còn lần này tôi muốn vẽ về “những người điên” khác: họ là một bộ phận giới trẻ ngày nay, những người tưởng như rất bình thường, với vẻ ngoài được chăm chút nhưng lại sớm “hóa điên” lao vào những cuộc chơi vô bổ. Tôi vẽ họ với khuôn mặt bàng bạc và đôi mắt đỏ ngầu, vô hồn.

Tôi không sử dụng các màu tương phản mạnh như trước mà thay bằng gam màu trầm như không có sắc vậy. Tạo hình nhân vật cũng kỹ lưỡng và mỹ cảm hơn. Tôi không phủ nhận việc mình chịu ảnh hưởng của tranh pop art Trung Quốc.

Tôi còn học tập cách vẽ từ nghệ thuật kinh điển, tranh Phục hưng và nhiều nữa. Nhưng tôi nghĩ, sự học hỏi không phải là sao chép, điều quan trọng là phải biến nó thành cái của riêng mình.

* Anh có cho rằng mình may mắn hơi những người khác khi được sống bằng niềm đam mê vẽ tranh của mình?

- Tôi không nghĩ đó là may mắn, mà là mình có cái duyên với nghệ thuật. Tôi đã từng thi trượt trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam, đã từng làm nhiều nghề để có tiền đi học, đã đi chép tranh, vẽ minh họa cho báo để kiếm sống. Đến được với nghệ thuật, tôi đã phải “chịu những điều mà người khác khó chịu”.

Trước kia, có lúc tôi nghĩ hay là mình chẳng có tài năng gì cả. Nhưng cuối cùng tôi đã là một họa sĩ vẽ được tranh và... bán được tranh nữa (cười). Quan niệm của tôi là nghệ thuật phải luôn đi từ gốc thì mới sống lâu được, nếu chỉ bám vào ngọn, có ngày cũng rơi xuống mà thôi.

Trần Hoàng Ngân (thực hiện)

Gửi bình luận
Họ tên bạn:
Email:
  Football  Chọn Avatar
Nội dung:
  Gửi bình luận